Khi tôi làm việc gì, tôi luôn tự hỏi mình một
câu thế này : “Mày làm việc này thì có học được cái gì mới không?”, “Hôm nay
mày sẽ giải quyết thêm được việc gì?”. Xa hơn, tôi hỏi mình “Tháng tới, năm tới
mày sẽ phát triển đến mức nào?”
Những điều tôi lo lắng
& suy tư
Tôi sợ nhất việc mất phương hướng trong
cuộc sống: một công việc giậm chân tại chỗ, sáng xách túi ra khỏi cửa, ngồi
đồng 8 tiếng, làm cho xong việc và trở về nhà theo kiểu thoát khỏi ngục tù. Đó
không phải là thứ tôi lựa chọn (tất nhiên, thời buổi khó khăn như hiện tại, có
được việc làm, nuôi nổi bản thân và chút ít đóng góp cho gia đình thì bạn là người
quá may mắn) – có thể là tôi quá tham lam, vừa muốn một công việc mình thích,
lại vừa muốn có tiền (vâng, mục đích tối cao của việc đi làm).
Nhưng bản thân tôi không chấp nhận việc hy
sinh tất cả chỉ để kiếm tiền. Tôi muốn mình hoàn thiện hơn, đó là mong ước lớn
nhất của bản thân. Tôi tin rằng khi tôi hoàn thiện các kỹ năng của mình, thì
tiền sẽ tự tìm đến sau đó. Cho nên tôi nghĩ làm gì cũng giống như đi học vậy.
Mỗi ngày tôi sẽ cố gắng tìm ra một “mục đích” để làm và học hỏi ngày hôm đó, để
duy trì niềm say mê với công việc. Tôi sợ mình bị ì nếu ngồi lâu quá, làm một
công việc nhàm chán ngày này qua ngày khác rồi đâm ra khó tính cáu bẳn. Tôi sợ
nhất và ám ảnh nhất về việc này.
Tôi gặp được rất nhiều
người trẻ
Tôi đã gặp không ít người trẻ, như tôi,
giỏi hơn tôi rất nhiều, nhưng họ bị nhét vào những công việc nhạt nhẽo, rồi
chào buổi sáng bằng những cái ngáp, dăm cốc cà phê nguội, họ mất hết động lực
để phấn đấu, phát triển. Trước đó họ từng nói với tôi: “Tao sẽ học thêm cái
này, cái kia, dành tiền đi chỗ này, chỗ khác” nhưng rồi với cái nhịp đều đều
lặp lại ngày này qua ngày khác, họ dần như một cái bóng, chờ tiếng chuông reo
báo hết giờ rồi về nhà, vạ vật vài vại bia, ăn bát cơm, lướt nét vài thông tin
vô bổ rồi lại nằm ngủ. Họ không còn kể về những ước mơ vẫn cháy trong họ như
trước nữa, thay vào đó, họ lo lắng về biên chế, đấu đá, cắt giảm ngân sách, xã
hội thời cuộc rồi dần bất mãn với cuộc sống hiện có bây giờ.
Đó có lẽ là cái hoảng loạn tuổi hai mươi như
tôi đọc ở đâu đó, tự nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh, không biết mình ở
đâu, muốn gì, đi tiếp thế nào. Tôi đã từng như vậy, khoảng thời gian gia đình
nuôi cơm, trợ cấp – tôi thấm thía điều đó. Có những ngày tôi ngủ đến hết trưa,
ăn vội một bữa ngoài đường, tạt ra làm cốc cà phê trên phố, lang thang phố sách
đến tối mới mò về ăn bữa cơm qua loa cũng gia đình, ngày này qua ngày khác. Tôi
nghĩ ra các thú tiêu khiển, các việc tiêu tiền, để cho mình cảm thấy bận rộn,
và “đang sống” – mâu thuẫn ở chỗ tôi không làm ra tiền, không kiếm được tiền
lúc ấy. Nếu không có chút ít bản lĩnh, tôi dám chắc tôi đã đánh mất mình vào
những việc không hay trong những giây phút như vậy chỉ để có tiền tiêu, để say,
để quên.
Khoảng thời gian tôi
bị mất phương hướng trong cuộc sống
Nhưng có lẽ phải rất cảm ơn khoảng thời
gian “mất phương hướng” đó, gia đình tôi nữa, những người chưa bao giờ đánh mất
lòng tin vào tôi trong những khúc quanh của cuộc đời. Tôi quyết định chia sẻ về
những khó khăn của bản thân chứ chẳng giấu diếm lấp liếm nó nữa – tôi tự bảo
mình phải nhìn thẳng vào vấn đề, rồi giải quyết nó, chứ đừng giả vờ như vấn đề
ấy không tồn tại, và có “phép màu” nào đó sẽ xảy ra với tôi.
Chẳng có phép màu nào cả, phải tự bản thân đối
diện và giải quyết vấn đề của chính mình. Tôi bắt đầu với việc học, học thật
tốt, bên cạnh đó tôi viết lách và gửi cho các tạp chí mong có cơ hội cộng tác
và cuối cùng cũng đạt được. Đúng vậy, khi bạn toàn tâm toàn ý vào một việc,
kiểu gì cũng có đường để giải quyết – và đó mới thực sự là phép màu, do chính
bạn mang lại cho bản thân.
Rồi cứ thế công việc cứ nối tiếp nhau tìm đến,
một người chị giúp đỡ tôi, một người chị cần tìm người viết bài, tôi thoát ra
được cái mông lung như đã nói ở phía trên. Nhưng do còn ám ảnh bởi chuỗi ngày
khó khăn, tôi tự dặn lòng phải hoàn thiện hơn nữa, làm tốt hơn nữa. Tôi không
ngại dán mắt vào màn hình máy tính hàng chục tiếng đồng hồ mỗi ngày cặm cụi
viết, luôn nghĩ ra các đề tài mới, có cơ hội viết dạng bài mới, thực hiện phỏng
vấn, review tôi đều nhận và cố gắng hết sức.
Có những người đã luôn bên tôi, định hướng,
bảo ban, uốn nắn, thậm chí là nghiêm khắc với tôi để tôi dần hoàn thiện mình.
Tôi biết ơn, tin yêu họ vô cùng.
Tôi thấy mình là người
may mắn
Hiện tại, khi viết những dòng chữ này
chia sẻ với mọi người ngày đầu tuần, tôi biết ơn cuộc sống và những bài học
được ban tặng. Tôi thấy mình luôn là một người may mắn, gặp nhiều người tốt và
cơ hội lớn. Và vì sợ rảnh rỗi (luôn là vậy), nên tôi hay lảm nhảm mình phải
chuyên nghiệp hơn nữa, nếu như tôi ngu dốt hơn người ta, thì tôi phải cố thêm
gấp đôi gấp ba để bù lại cái thiếu hụt đó. Đặt cho mình nhiều mục tiêu mới phía
trước để ép mình phải cố gắng, tự đặt ra các deadline chứ không phải là
timeline nữa để không được chây ì.
Thành ra tôi bây giờ sinh ra cái tính cầu toàn
đáng ghét, việc nào cũng muốn phải hoàn thành, và thực hiện nó tận tâm nhất có
thể, có lẽ vì thế mà hiện giờ tôi stress còn nhiều hơn thời gian trước, nhưng
thôi, đó vẫn là cái stress dễ chịu.
Đi tìm mục đích
sống
Chưa biết rồi mai này thế nào, tôi có thêm
thắt được cái gì mới không, nhưng nếu để dừng lại ngó quanh một lần nữa vào lúc
này, tôi biết mình phải làm gì, đi từ đâu, hoàn thiện thêm phần nào trong những
thiếu hụt mà bản thân đang gặp. Tôi cũng nhìn ra tôi của một tháng tới,
ba tháng tiếp theo, và mục đích của một năm trước mắt là gì.
Tôi mong các bạn tìm được mục đích của những
việc mình làm hiện giờ, và sức khỏe để thực hiện chúng. Hãy chăm chỉ, hãy dậy
sớm hơn, ăn sáng đầy đủ, làm cho mình bận rộn nhất có thể! Hãy sống.
Hãy đối diện với vấn đề của bản thân, nhìn
thẳng vào nó, tôi tin rằng bạn sẽ có cách giải quyết, và tìm được một con đường
cho riêng mình, dù ngắn hay dài để đi tới thành công.
Ngày hôm qua có một người chia sẻ trên tường
của tôi đoạn viết này: “Mới đây tôi quên mật khẩu Email. Câu hỏi bảo mật của
tôi (đặt từ nhiều năm trước) là: “Lúc lớn lên bạn muốn trở thành ai?”.Tôi không
thể nhớ nổi câu trả lời ban đầu của tôi. Tôi tự hỏi là không biết bao nhiêu
người đã lạc đường; và họ có bao giờ tìm lại được ước mơ của họ không?”
Còn bạn thì sao?
Nguồn: http://www.elle.vn/quan-diem-cong-dong/khi-ban-mat-phuong-huong-trong-cuoc-song
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét